dáng tầm xuân uốn trong tranh
tố nữ
ô tiên nương ! nàng lại ngự nơi
này ?
nàng ở mô ? xiêm áo bỏ đâu
đây ?
đến triển lăm cả tấm thân
kiều diễm
nàng là tuyết hay da nàng tuyết điểm
nàng là hương hay nhan sắc lên hương
?
mắt ngời châu rung ánh sáng nghê thường
lệ tích lại sắp hai hàng
đũa ngọc
đem u huyền ngủ mơ trên mái tóc
vài phút trăng lay động ở làn
môi
hai vú nàng ! hai vú nàng ! chao ôi
cho tôi nút một ḍng sâm ngọt
lộng
ôi lồ lộ một ṭa hoa nghiêm
động
tôi run run hăm lại cánh hồn si...
ô hai tay rơi chén ngọc lưu ly
ồ hai chân nở màu sen ẻo lả
cho tôi nàng ! cho tôi nàng ! tất cả
tôi miên man uống lại mộng
quỳnh dao
cho đê mê chới với, hồn lên
cao
một tinh cầu sẽ tan ra biển
lệ
tiên nương hỡi ! nàng sống trên
thế hệ
bóng thời gian phải quỳ dưới
chân nàng
xuân muôn đời di dưỡng vùng
tang
gương phép tắc suốt soi ngàn
mộng ành !
cớ làm sao nâng niu bầu gía lạnh
ấp tranh người, lơ đăng
ngắm thi nhân ?
hay nàng nhớ nhung cát phượng
đền lân ?
hay nàng ước mơ t́nh trong
trắng ngọc ?
ôi ! nàng ôi ! làm sao nàng chẳng khóc
ngươthi nhân, vẽ đẹp
của khiêu dâm
trăng thanh tịnh c̣n lóng trong thơ
câm
nhạc vô minh hằng sôi trên nét
chữ ?
ôi ! nàng ôi ! thốt lên lời ngọc
nữ
lời trân châurung cả phím ḷng tôi
Ngọc Kiều ! Ngọc Kiều ! đến
cặp song đôi
cho tôi đọ vẽ hương
trời cắc nước
vẽ huyền diệu ứ men say lướt
mướt
vẽ yêu tinh dồn giận thấu vô
gan
ta thiếp đi - trong một phút mê loàn
xuống muôn đợt rồi bay lên
tột bực