|
Người
Gái Thiên Nhiên
Đinh Hùng (Mê Hồn Ca)
< Back
nàng nhớn lên giữa mùa xuân
hoa đỏ
nửa linh hồn u ám bóng non xanh
ngoài thiên nhiên nở bừng thân
mỹ nữ
nàng yêu ta, huyền hoặc mối
kỳ t́nh
ôi bí mật của tấm ḷng để
ngỏ !
đă ai vào ḍ xét truyện rừng sâu
?
trải sông nước, vượt qua
từng châu thổ
ta đến đây nghe vượn núi
kêu sầu
cảnh diễm lệ ngẩn ngơ hồn
cầm thú
thôi dừng chân, xem Nhan Sắc lên ngàn
nỗi vui mừng nở trắng ư phong
lan
chiều hương lạ, mộng
rừng về nghi ngút.
chúng tôi gặp nhau bên bờ ḍng suối
ngọt
làm đôi người cô độc
thuở sơ khai
nàng bâng khuâng đốt lửa
những đêm dài
ta từng buổi bơ vơ t́m bộ
lạc
nàng là gái - muôn - đời không đổi khác:
bộ ngực tṛn nuôi cuộc sống
đương xuân
ta đến đây làm chủ hội
phong trần
lấy hoa lá kết nên T́nh Thái Cổ
rừng buổi đó vang tiếng cười
man rợ
qủa tơ duyên đỏ thắm
sắc trên cành
chúng ta đi, lặng ngắm núi đồi
xanh
bước trên cỏ để ngh́n
sau in dấu
ôi! giữa trời thơ, những đêm
hiền hậu
con chim nào kêu vằng tiếng trần
ai ?
mấy thu xanh ḍng thác lệ u hoài ?
thời xa vắng mở hương ḷng
trái đất
trong tay nàng ta ngă ḿnh ngây ngất
nghe rơ ràng trên thịt ấm ,da xuân
ngực dâng cao, hơi thở đă mau
dần
mùi cỏ lá bỗng thoảng hồn
mong nhớ
ta ngẩng lên, mắt nàng buồn muôn thuở
ngắm hoa sao lay động dưới
khe nguồn
chung mối sầu, thơ thẩn
với trăng suông
bên sườn núi có con hươu vàng
diệp
< Back
 |