|
Tự T́nh
Hồ Xuân Hương
< Back
Tự T́nh I
Canh khuya văng vẳng trống canh dồn.
Trơ cái hồng nhan với nước non.
Chén rượu hương đưa, say lại tỉnh,
Vừng trăng bóng xế, khuyết chưa tṛn.
Xuyên ngang mặt đất, rêu từng đám,
Đâm toạc chân mây, đá mấy ḥn.
Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại,
Mảnh t́nh san sẻ tí con con.
Tự T́nh II
Tiếng gà văng vẳng gáy trên bom,
Oán hận trông ra khắp mọi cḥm.
Mơ thảm không thua mà cũng cốc,
Chuông sầu chẳng đánh cớ sao om?
Trước nghe những tiếng thêm rầu rĩ,
Sau giận v́ duyên để mơm ṃm.
Tài tử , văn nhân ai đó tá?
Thân này đâu đă chịu già tom.
Tự T́nh III
Chiếc bánh buồn v́ phận nổi nênh,
Giữa ḍng ngao ngán nỗi lêng đênh.
Lưng khoang t́nh nghĩa dường lai láng,
Nửa mạn phong ba luống bập bềnh.
Cầm lái mặc ai lăm đỗ bến,
Giong lèo thây kẻ rắp xuôi ghềnh.
Ấy ai thăm ván cam ḷng vậy,
Ngán nỗi ôm đàn những tấp tênh.
< Back
 |