|
Các
Trò Chơi Điện Tử Bạo Động
The day-to-day Issues in the Vietnamese
Community in Australia
Những ván đề thường nhật trong Cộng đồng Việt Nam tại Úc
< Back
Trong
vòng hai thập niên qua, cuộc cách mạng điện tử làm biến đổi
hẳn cuộc sống của nhân loại nhất là tại các nước tiên tiến.
Một trong những thay đổi hiển hiện nhất là phương tiện giải
trí của trẻ em trong đó các trò chơi điện tử càng ngày càng
thông dụng và nội dung càng mang nhiều tích chất bạo động.
Nhiều nhà tâm lý học lên tiếng quan tâm về ảnh hưởng các trò
chơi điện tử trong sự phát triển tâm lý của trẻ em. Giáo sư
Craig Anderson thuộc Đại học Tiểu bang Iowa(1)
lên tiếng: ‘Trẻ em thường xuyên chơi các trò chơi điện tử có
những cảnh bạo động sẽ dễ trở nên những người lớn có những
hành động bạo động’.
Theo
cuộc tổng điều tra dân số mới nhất năm 2001(2),
trung bình 44% người Úc sử dụng máy điện toán tại nhà riêng.
Tỉ số cao nhất người dùng máy điện toán tại nhà ở trong lứa
tuổi từ 10 đến 14 (71%), tiếp theo là 15 đến 19 tuổi (69%)
và dưới 10 tuổi (35%). Thống kê cho thấy cứ 3 em bé dưới 10
tuổi thì có một em sử dụng máy điện toán. Tuy không có tài
liệu thống kê riêng cho cộng đồng Việt Nam nhưng với chí cầu
tiến và lòng yêu thương con cái, hầu hết gia đình Việt Nam
có con em ở tuổi đi học đều có máy điện toán và một điều
chắc chắn là trò chơi điện tử đầy ắp trong những máy nầy.
Nguyên
tắc cơ bản của các trò chơi điện tử là tạo sự hứng thú và
thỏa mãn cho người chơi. Các trò chơi đa dạng từ những cảnh
yêu đương dành cho người lớn đến những hoạt cảnh chạy đua,
đấm đá, đâm chém, bắn giết nhằm thỏa mãn tính năng động của
trẻ em. Nhiều cuộc nghiên cứu gần đây cho thấy trẻ em thường
xuyên chơi những trò chơi điện tử bạo động dễ phát sinh
những hành động bạo động ngay tức thời cũng như trong dài
hạn. Trên phương diện tâm lý, những hành động hay sự kiện
lập lại thường xuyên thường dễ trở thành thói quen. Người
xem, nhất là trẻ em, những cảnh đấm đá, chém giết, dù chỉ
xảy ra trên màn hình, dễ có tâm lý quen thuộc với những hành
động nầy và xem nhẹ sự nghiêm trọng của nó trong cuộc sống
thực tế.
Có rất
nhiều trẻ em ‘nghiện’ chơi các trò chơi trên máy điện toán!
Có em bỏ hầu hết thì giờ trước màn hình, không làm bài tập,
không chơi thể thao, miễn cưỡng tham gia các hoạt động gia
đình và chỉ ăn khi thấy quá đói, ngủ khi hết sức chịu đựng!
Trong hoàn cảnh bận bịu mưu sinh, có nhiều bậc phụ huynh
không thấy hết ảnh hưởng tai hại của việc nghiện máy điện
toán, lại cảm thấy an tâm vì con em không đi chơi ra ngoài
sẽ giảm cơ hội gia nhập băng đảng, nghiện ngập thuốc rượu.
Trái lại cũng có nhiều phụ huynh quan tâm đến thời gian con
em phí phạm trên máy điện toán than phiền mình không kiểm
soát được thời gian con em dùng máy điện toán vì không đủ
khả năng kỹ thuật theo dõi chúng đang làm gì, đang chơi gì.
Quả là một bài toán khó và đây không phải chỉ là bài toán
khó cho riêng cộng đồng chúng ta mà là cho cả xã hội hiện
tại.
Giải
đáp bài toán nầy đòi hỏi nhiều cố gắng.
Điều
thứ nhất là cha mẹ phải học hỏi tìm hiểu về cách sử dụng và
công dụng của máy điện toán và đây cũng là một cơ hội để cha
mẹ có lý do thu nhập một kiến thức mới. Chúng tôi không nói
về mặt kỹ thuật nhưng về khía cạnh áp dụng. Học hỏi từ đâu?
Từ bạn bè quen biết, từ con cháu đã trưởng thành và nếu có
thì giờ, từ những lớp học vi tính dành cho phụ huynh và
người lớn tuổi(3). Máy vi tính ngày nay không
phải là một công cụ huyền bí của những thập niên trước dành
cho những ‘chuyên gia’, nó được xây dựng cho mọi người trong
gia đình. Một người đã từng sử dụng được máy video để thu và
xem băng thì chắc chắn sẽ có thể học được cách sử dụng máy
vi tính trong những áp dụng hằng ngày.
Sau đó
là giới hạn thì giờ con em dùng máy. Nếu ‘lời lẽ dịu dàng’
không có hiệu lực thì máy vi tính tự nó có những chương
trình (programmes) có thể xếp đặt để máy giới hạn thời gian
của người sử dụng. Nếu cô cậu học hành siêng năng sẽ được
‘thưởng’ 3 giờ trên máy mỗi ngày, nếu không làm bài tập sẽ
bị trừ một giờ, nếu được giấy thầy cô khen thưởng, sẽ cộng
thêm một giờ v.v. và có thể điều chỉnh để máy thay thế kiểm
soát thời gian sử dụng máy của con em.
Điều
sau cùng là để ý quan sát những trò chơi bằng cách năng qua
lại trông chừng xem con em đang chơi trò chơi gì. Trò chơi
có thể chơi trực tiếp trên internet hoặc được cài đặt trên
dĩa cứng hoặc vận hành từ dĩa CD.
Bất cứ
một tiến bộ nào cũng có mặt trái của nó. Không phải không có
cách ngăn ngừa trẻ em chơi quá nhiều trò chơi bạo động nhưng
vì đa số chúng ta chưa ý thức hết tầm quan trọng của nó.
Chú thích:
-
Giáo sư Craig
Anderson, Hội nghị do Hội Các Nhà Truyền Thông Trẻ Úc
(Young Media Australia) tổ chức, Sydney, 11/9/2003.
-
Census of
Population and Dwellings, Australian Bureau of Statistics,
2001.
-
Các lớp học do
CDNVTD/NSW hoặc Trường Petrus Ký College tổ chức.

< Back |